Thứ hai, ngày 07 tháng mười hai năm 2009

Bị anh họ cưỡng hiếp lúc 7 tuổi!

Anh thường xuyên sang nhà dạy cho tôi học và trông nhà cùng tôi mỗi lúc bố mẹ đi vắng. Cũng vì sự gần gũi tưởng chừng như tình yêu thương, đùm bọc ấy mà tôi đã bị anh ấy cưỡng hiếp.


ảnh minh họa

"Cái quá khứ không đem mà ăn được
Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên"

Có lẽ suốt cuộc đời này tôi cũng chẳng thể nào quên được cái quá khứ đau buồn và sợ hãi ấy! Tôi thực sự ghê tởm mỗi khi nhớ lại những hình ảnh ấy, người anh họ ấy và cái buồng tắm chật hẹp ấy...

Khi đọc bài "Ám ảnh tuổi thơ buồn đau" của một độc giả đã được đăng tải trên trang 24h , tôi mới đủ can đảm để viết lên những dòng này, một phần cũng chỉ muốn chia sẻ với người con gái trong bài viết ấy, một phần cũng muốn bạn đọc hiểu và cảm thông cho những người con gái bất hạnh như chúng tôi... Bởi vì chúng tôi không phải là người con gái hư hỏng, không đánh mất sự trong trắng của cuộc đời người con gái bằng những ham mê nhục dục, cũng không dễ dãi với các mối quan hệ với người khác giới... Chúng tôi đã bị cưỡng bức, cưỡng bức trong sự tủi hổ xót xa từ thưở thơ ấu... Và cho đến tận bây giờ, nỗi đau ấy vẫn chẳng thể nguôi quên!

Ngày ấy, tôi chỉ mới có 7 tuổi và đang là học sinh lớp 2. Bố mẹ đều là công nhân viên chức nên suốt ngày đi làm. Buổi ngày, chỉ có mỗi mình tôi ở nhà học bài và trông coi nhà cửa. Những kí ức của cô bé 7 tuổi như tôi ngày ấy không phải là những kỉ niệm ngọt ngào, tươi vui như các bạn cùng trang lứa… mà là sự ám ảnh, ám ảnh suốt cuộc đời của một đứa trẻ cho đến tận bây giờ, khi tôi đã trở thành một thiếu nữ...

Nhà tôi ở cạnh nhà bác ruột của mình nên hai gia đình vẫn đùm bọc, giúp đỡ nhau như một gia đình lớn. Nhưng cũng vì sự gần gũi của hai gia đình nên tôi đã bị anh họ của mình lạm dụng trong suốt gần hai năm...

Bị anh họ cưỡng hiếp lúc 7 tuổi!, 8X + 9X, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Nỗi ám ảnh, sợ hãi ấy theo tôi vào trong mỗi giấc ngủ (Ảnh minh họa)

Anh họ hơn tôi 8 tuổi và ngày ấy, anh đang học lớp 10. Anh thường xuyên sang nhà dạy cho tôi học và trông nhà cùng tôi mỗi lúc bố mẹ đi vắng. Cũng vì sự gần gũi tưởng chừng như tình yêu thương, đùm bọc ấy mà tôi đã bị anh ấy cưỡng hiếp. Tôi bị anh ấy kéo vào cái nhà tắm chật hẹp và bắt đầu làm trò đồi bại ấy… Tôi sợ hãi khóc lóc, gào thét lên nhưng cái thân hình nhỏ bé của mình không thể nào thoát khỏi được bàn tay cứng rắn và thân thể khỏe mạnh của anh ta… Tôi cảm thấy đau buốt ở “vùng kín” mấy ngày liền nhưng vì sợ hãi nên tôi không dám nói điều ấy cho bố mẹ biết.

Từ ngày ấy, thỉnh thoảng anh họ tôi lại sang và dở trò ấy với mình. Tôi khóc lóc xin anh đừng làm tôi đau nhưng anh ấy vẫn một mực không buông tha… Nỗi ám ảnh, sợ hãi ấy theo tôi vào trong mỗi giấc ngủ. Mỗi đêm giật mình tỉnh giấc, tôi lại khóc lóc ầm ĩ, sợ hãi kêu gào… Bố mẹ tôi tưởng tôi bị bóng đè nên lại ôm tôi vào lòng ngủ thiếp đi…

Hai năm sau, khi anh ấy đang học lớp 12, trong một lần đi tắm biển, anh ấy bị chuột rút và chết đuối. Lúc đó, mọi người đều đau khổ khóc thương anh ấy, riêng đứa trẻ con như tôi lại thấy vui mừng vì điều đó. Vui mừng vì từ nay, tôi sẽ không bị người anh ấy làm đau mình nữa, vui mừng vì mình sẽ được tự do, không lo lắng mỗi khi anh ấy xuất hiện… Tôi không thể nhỏ một giọt nước mắt nào trong đám tang anh!

Nhưng khi tôi học lớp 8, mẹ thường đưa sách báo về sức khỏe giới tính và những bước phát triển của tuổi dậy thì cho tôi đọc thì tôi mới hoảng hốt biết rằng mình đã bị rách màng trinh. Suốt những năm câp hai và cấp ba, tôi luôn lo lắng và sợ hãi vì không biết tương lai của mình sẽ như thế nào? Rồi sau này lấy chồng, tôi cũng không biết sẽ giải thích với người ta ra sao nữa?

Bị anh họ cưỡng hiếp lúc 7 tuổi!, 8X + 9X, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Tôi không thể nào thoát ra khỏi sự ám ảnh quá khứ một cách dễ dàng được! (Ảnh minh họa)

Đến bây giờ, tôi cũng đã trở thành một sinh viên đại học, cũng hiểu rõ hơn về giới tính và cơ thể của mình nhưng những hình ảnh của thời thơ bé bị anh họ cưỡng hiếp lại hiện về, ám ảnh tâm trí tôi… khiến tôi không thể nào thoát khỏi chúng một cách dễ dàng được! Và sau khi đọc tâm sự của bạn gái bị "ám ảnh bởi tuổi thơ đau buồn" ấy, tôi cũng muốn viết ra những dòng này để cho tâm hồn được nhẹ nhàng hơn, để mọi người hiểu rõ hơn về nỗi đau mà những người con gái không may mắn như chúng tôi đã phải trải qua, hiểu và cảm thông cho những người vợ không còn trinh trắng vì tai nạn hay bị cưỡng bức từ thưở nhỏ… Và cũng mong xã hội rộng lòng hơn với những người kém may mắn như chúng tôi.

Tôi vẫn lặng lẽ bước lên giảng đường mỗi ngày, vẫn lặng lẽ sống với những khoảng trời riêng của mình, lặng lẽ dành tình cảm cho một chàng trai đã theo đuổi mình mấy năm nay… Nhưng cũng vì nỗi đau quá khứ ấy khiến tôi không dám bước chân ra khỏi cái thế giới riêng của mình, không dám sống thật lòng với những tình cảm chân thành của mình!

Cảm ơn mọi người đã đọc những lời tâm sự của tôi! Cảm ơn vì đã bớt chút thời gian để lắng nghe tôi chia sẻ. Bây giờ, tôi thấy mình như bớt đi được một nửa gánh nặng mà mình đã ôm mang bấy lâu nay… Cảm ơn chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống đã cho tôi có cơ hội để trải lòng mình với bạn đọc.

Xin Ban biên tập hãy giấu tên và địa chỉ của tôi nhé!

theo: 24h

17 nhận xét:

Nặc danh nói...

Con người ta luôn có một khoảng tối sợ hãi và đau lòng. Nhưng để bỏ quên khoảng tối ấy lại phía sau lưng mình, và hướng về phía ánh sáng để bước về tương lai, là 1 điều dễ nói, khó làm, nhưng không phải là không làm được. Cuộc sống thì có nhiều mặt. Có mặt tốt và có mặt xấu. Con người cũng vậy. Có người dễ cảm thông, cũng có những người cổ hủ sống theo những lề lối phong kiến lỗi thời không biết cảm thông chia sẻ. Nhưng tôi khuyên em đừng quá đau lòng và tự trách cứ mình vì những điều không phải lỗi lầm do mình gây ra. Đừng quá sống khép mình, hãy tỉnh táo chứ không phải nghi ngờ quá mức mà bỏ qua cơ hội để được sống, được yêu như những cô gái bình thường khác. Vẻ đẹp của 1 cô gái, đâu phải chỉ ở mỗi điều ấy, đúng không em? Hãy luôn tự tin vào mình, sống tốt, hãy để bản thân trở thành 1 cô gái năng động, tự tin, tự khẳng định mình. Tâm hồn em mới là thứ quý giá nhất đáng để người khác trân trọng. Chúc em luôn tự tin, sáng suốt để bước tiếp quãng đường còn rất đẹp của 1 cô gái trẻ trung. Con người vẫn sống với nhau bằng lòng bao dung, nhân hậu nhiều lắm, em có biết không?

ke toan nói...

cm dai the? :D

Nặc danh nói...

Chúc bạn sẽ sớm tìm lại đựoc niềm vui..cuộc đời này còn nhiều điều lớn lao và tốt đẹp hơn, đừng nên mãi nhìn về quá khứ mà bỏ lỡ chúng nhé..mong mọi điều tốt đẹp nhất sẽ ến với bạn

Nặc danh nói...

cho may chey me may di cung phai de dan ong xuong mot chut chu khong chung toi cung them thuong lam chu

quanglong291982 nói...

moi leo duong deu dan den tinh yeu ..vui len ma song ..moi thu nhu chua bat dau ..tat ca binh yen neu ta tu tim thay yeu thuong tu trong day long minh ...con nhung dieu khon nan hay de chim trong quen lang ...saddd

Nặc danh nói...

Đàn ông thì một vạn năm nữa cũng chỉ là đàn ông sẽ chẳng bao giờ thay đổi được bản chất của họ. Tôi cảm thấy xót xa cho hoàn cảnh của bạn. Hãy cố mà sống và tìm tình yêu đích thực bạn sẽ cảm thấy cuộc sống sẽ thi vị hơn.

Nặc danh nói...

Bạn đừng buồn nữa nhé! Trên đời này ko có cái gì là hoàn hảo cả. Bạn phải sống thật tốt và minh tin may mắn & hạnh phúc sẽ đến với bạn. Mình cũng là con trai nên mình biết ko phải thằng con trai nào cũng quan trọng về trinh tiết đâu. Điều quan trọng là bạn phải sống làm sao mà ko cam thấy có lỗi với chính bản thân của bạn là được.
Chúc mọi điều may mắn sẽ đến với bạn.

Nặc danh nói...

khong sao dau pe oi.a cung da lay 1 nguoi vo khong con trong trang,nhung van hanh phuc hon 20 nam roi.

Nặc danh nói...

K sao dau, bjo` quan trog ji` chuyen trinh tiet nua~, dan` og bjo` suy nghi hien dai roi` cu yen tam di ban

Nặc danh nói...

dm thang comment thu4,thu5 viet cung ngo.ng!! vcl,thang cm thu 4 benh vl

Nặc danh nói...

tu. tjn len ban gaj' bi jo` chuyen trinh tiet ko kon` wan trong nua~,quan trong la` ban gaj' song' ntn thui! hay s0ng'vui ve tu. tjn len mjnh` tjn hp se den voj ban gaj'!

Nguyen nói...

@ Tác giả: quá khứ, ừ, cũng quan trọng đấy, nhưng chẳng phải là tất cả. Hơn nữa, những chuyện ko hay ấy đâu phải do lỗi của bạn. Chúng ta không chối bỏ quá khứ, chúng ta phải học cách nhìn thẳng vào quá khứ để mạnh mẽ hơn. Quan trọng vẫn là hiện tại và tương lai, bạn à! Hãy tự tin lên và vui sống nhé !

@ Ai đó: Sao lại có những con người thiếu văn hóa đến vậy nhỉ? Không thông cảm, chia sẻ với người ta thì thôi, lại còn vào mà văng tục. Thật đúng là không biết xấu hổ !!! Vào những nơi thế này, nói những lời như thế, không thấy "lạc lõng" sao bạn?

le sen nói...

cố gắng lên bạn nhé . Hy vọng người đó sẽ thông cảm và luôn luôn yêu thương bạn . good luck

Nặc danh nói...

" moi ngay chon mot niem vui song" ban nhe!^^

Nặc danh nói...

dung bo lo co hoi ban nhe. hay tu tin ma song. neu yeu nhau that long thi chuyen do khong la gi dau. good luck

Nặc danh nói...

...!

Nặc danh nói...

buon cho ban. mjnh`cung vay ne` nhju luc mjnh cung muon chet dj cho roj`, nhung cuoc doj van con dep lam ban oj..co gang len ma song nha roj thoj gjan cung~ se~ xoa' mo` dj kj uc dau buon do thoi....

Đăng một Nhận xét

Tin Shock

Xem thêm >>>

Buôn Chuyện

Xem thêm >>>

Thế Giới Teen

Xem thêm >>>

Người Đẹp

Xem thêm >>>